Vụng trộm cùng chị quản lý JULIA nõn nà, bây giờ là tôi đang nghĩ vậy. Bỗng nhiên một thanh niên đánh thức tôi khỏi những quy chụp đó dành cho em: – Anh! Thỉnh thoảng nó lại thế đấy. Con bé này rắn lắm, lần bọn em chạy sang là lần con bé này nó tát thằng kia – thanh niên huých vai tôi. – À, Lái may may chị quản lý JULIA vắng chồng ừ, cảm ơn mấy anh em. – Mà đm thằng này rẻ rách vãi tè, không hôm nào là không lẽo đẽo về đây. Con này thì nó dơ như cứt mà cứ bám. Nhục mặt thằng đàn ông. Chả lẽ sang đập chết con mẹ nó… Tôi rút điện thoại ra và bấm máy gọi cho Phương. Tôi chờ giây phút để đến bên em lâu lắm rồi. Nãy giờ tưởng là tôi thoải mái khi ngồi đây mà nhìn người yêu mình lắm hả? Tôi kiềm chế lắm rồi mới không chạy lại ngay từ khi nhìn thấy cái hình bóng quen thuộc ấy.